Liệu Trên Đời Này Có Tình Bạn Khác Giới Thật Sự Không?

Có thằng bạn ở Đà Lạt, biết nhau tận 6 năm nhưng nó đi suốt, từ Sing sang Malay đến Trung Đông... Đến năm nay mới chịu về yên vị ở VN, đến hôm nay mới chịu đem cho mình cái loại trái cây thân thuộc quê nhà của nó. Ừa thì mình cũng có tâm lắm! Không thích ăn nhưng chụp lên hình đẹp quá xá. Đem về chụp hình khoe vậy thôi đó! 


Mình có không ít bạn là con trai, thẳng tính, sòng phẳng với nhau. Nhưng khi người yêu mình có bạn là con gái, quan tâm đến là mình cứ lồng lộn trong lòng. Con gái là thuộc cái thể loại sinh vật lạ lùng vậy đó. Thích chiếm hữu thế thôi!

Ngày nay, mấy cái thông tin bạn bè thân thiết rồi yêu đương, cắm sừng các kiểu...Con người ta bị truyền thông dẫn dắt nên sợ cái thể loại 2 người bạn khác giới lắm. Thế nhưng, cuộc sống muôn màu là thế, cứ case by case mà xử lý thôi. Có những người thực sự quý nhau không hẳn vì tình cảm đặc biệt, đừng dồn bản thân vào các tình huống tiêu cực. 

Liệu trên đời này có tình bạn khác giới thật sự không?

- GMT-

Tuổi Trẻ Đáng Giá Bao Nhiêu?


Mình thích kể chuyện và các sts của mình thường dài. Có người thích đọc và cũng có người không. Mình không quan tâm lắm. Tường nhà mình, mình thích thì mình cứ viết dài thôi.



Có một lần, trong cuộc chat chít, đứa bạn mình cũng chịu complain, kêu mình đừng viết sts dài quá, nó làm biếng đọc lắm. Mình cũng bảo nó, ồ, vậy thì đi chỗ khác chơi đi, đọc làm gì, t viết đâu phải để m đọc. Thì đấy, lời nói thẳng thường làm nhau đau đớn mà. Nhưng mình và nó quý nhau lắm. Vì sự thẳng thắn và thật thà với nhau. 

Nó thì thường xuyên đăng những sts "thả thính" "tâm trạng"...Mình lại không ưa thể loại này. Thế là mình bảo nó, tụi mình cứ unfollow đi mày ạ. Éo hợp nhau trên mạng thì follow làm gì, chỉ để xỉa xối nhau thì ảnh hưởng tình cảm ngoài đời thực lắm. 

Thế là tụi mình đã unfollow nhau. Tụi mình không ghét nhau mà còn thường xuyên hỏi ý kiến nhau, vì có chung một quan điểm, sống ở thế chủ động của mình. Trước hết, fb của mình, mình thích gì thì đăng đó, người khác xen vào nói nên phải thể hiện thế nào trên mạng thì thật là vô duyên lắm mà. Với thể loại đó cũng chẳng gay gắt làm gì, cười nhẹ và tiếp tục làm điều mình vẫn làm thôi. Tiếp đến, nếu không thích ai đó hoặc điều gì đó thì cứ unfriend hoặc unfollow nhau thôi. Đơn giản bằng 1 cú click. Đời nhẹ nhàng biết mấy. Cuộc sống bản thân đủ bận rộn rồi, quởn đâu mà xen vào những thứ không đâu của một kẻ khó ưa phải không. 

Tuổi trẻ mà, vậy đấy, còn đủ nhiệt tâm để lên tiếng vì sự thật; còn đủ chính trực để bảo vệ những điều mình yêu thích; còn đủ can đảm để thực hiện điều bản thân cho là đúng...Nhưng vẫn còn nhiều lắm non yếu, ít trải nghiệm trong cách cư xử với đời...

Suy cho cùng, quyết định là ở chính bản thân mình. Muốn có điều gì hay không là tùy mình. Làm những điều mình thích, theo tiếng nói trái tim, sống theo cách mình cho là nên như thế.

Và sau tất cả, chẳng ai quan tâm. 

P/s: Sách hay giành cho những bạn tuổi đôi mươi.

-GMT-

Mặc Kệ Nó Làm Tới Đi

Người ta nói, đừng chỉ nên cho cá, hãy cho cần câu. Nhưng ở góc độ khác, cho cá thì được, dễ mấy ai cho luôn cái cần câu bao giờ! Đặc biệt trong thời đại mà niềm tin giữa người với người lại là thứ mong manh nhất. Lòng cảm kích và mang ơn lại là mặt nạ cho bồ dao găm đằng sau. Để rồi sự tử tế thực sự co cụm và dần trở nên vô hình. Đó cũng chỉ là một khía cạnh.



Hôm trước ngồi trò chuyện với một bác đi lên từ 2 bàn tay trắng, trong câu chuyện dựng nghiệp của bác là rất nhiều lòng tốt của con người xung quanh. Bác bảo mình chỉ có chút kiến thức và sự chân thành, những người khác góp thêm chút vốn và chút nỗ lực. Sau này, cả nhóm đều được coi là có thành tựu. Tuổi trẻ, thừa sức dám nghĩ dám làm và cũng đừng quên lòng tử tế. Vì sau khi có tiền nhiều rồi, sự thanh thản trong tâm hồn, sự yên bình của cuộc sống xung quanh mới là cái có giá trị thực sự. Đây lại thêm một góc nhìn.

Mình còn trẻ, còn có thể ngủ được 8h thậm chỉ 18h mỗi ngày thì sẽ chẳng thể nào hiểu được cái khổ của chứng mất ngủ, cái khó của những người thiếu ngủ, và chẳng thể nào hiểu được hết giá trị của giấc ngủ bình yên. Mình còn trẻ nên những bão giống con chưa đủ thấm để hiểu cái giá trị của cuộc sống yên bình. Nhưng mình cũng còn đủ trẻ để có thể hiểu được cách rút kinh nghiệm từ những người khác, không nhất thiết là bài học phải đến từ những sai lầm trong đời. Mình còn trẻ đủ để hiểu rằng có một thứ gọi là nhân cách cần xây từ lúc còn chưa là gì, còn đủ trẻ để tư duy luôn mở. Cái tồn tại theo thời gian là cái mình đã cho đi. Này cũng chỉ là suy nghĩ cá nhân.

Sách hay là do người nào viết, chuyện tốt là còn coi ai kể, lời khuyên đúng đắn hay không cũng phải coi người đó làm nên được gì hay chưa nữa. Đôi khi cần phải đúng thời điểm mới ngộ được. Mọi thứ cũng chỉ mang tính tương đối. Nên vậy mà, sách này đọc được hôm nay, ai nói gì nói, mình cứ note lại đây thôi!

Mặc kệ nó, cứ làm tới đi. Và đừng quên lòng tử tế của chính mình. Túm lại là vậy! Quyển này phù hợp với những bạn trẻ mới bắt đầu vào một việc gì mới mà còn đắn đo, phân vân. Ai đọc nhiều sách loại kỹ năng, tư duy thì sẽ đọc rất nhanh quyển này. Còn ai đã ngán ngẩm với những lời khuyên rồi thì chỉ cần nhớ mỗi cái tựa mỗi khi cân nhắc.

Người Giỏi Không Phải Là Người Làm Tất Cả

Giỏi - Ai cũng mong muốn như vậy. Cái thằng đó giỏi ghê! - Ai cũng muốn được khen như thế. Vậy giỏi là cái gì nhỉ? Ai định nghĩa giùm đây? Là cái gì cũng biết làm? Là cái gì cũng làm được? 



Bữa có thằng đồng nghiệp cũ bao chầu ăn, bao mình là phụ, kể về quản lý nó mới là chính. Đờ, nó khoe anh đó trẻ khỏe đẹp trai, đặc biệt kiêm 3-4 vị trí quản lý to to mà việc nào ra việc nấy. Họp chốt nhanh, dứt khoát. Đặc biệt, chửi mấy đứa làm sai như chít mà đứng mũi chịu sào, bênh vực trước sóng gió bên ngoài như gà mẹ che chở đàn con trước mỏ diều hâu dữ tợn. Ôi mình quên cách nó ví von là gì rồi nên mình diễn tả thế cho mọi người có thể hiểu. Nói chuyện với anh quản lý xong là khí thế làm việc hừng hực. Chắc hái sao trời xuống làm dây cột tóc cho người yêu thì hắn cũng tin rằng hắn làm được nữa à.

Tối qua ngồi tỉ tê với con bạn khác, cũng nói về các sếp của nó. Nó biểu sếp nó thấy rảnh lắm. Ăn rồi đi du lịch miết. Ý tưởng nghĩ ra, cả đội ngũ cùng làm, có vấn đề anh đưa ra hướng giải quyết. Cấp tốc. Cả đội lại hì hục làm, lại được tăng kỹ năng, được đánh giá tốt, dễ thăng tiến. Toàn team, sếp và nhân viên cùng được lợi. Cái chính là anh ấy luôn build người trong đội ngũ lên. Người bên dưới anh càng tăng kỹ năng thì anh càng khỏe. Lại có nhiều thời gian đi du lịch và lồi ra ý tưởng hơn.

Chợt nhớ đến quyển sách có cái tựa rất hay này, đọc lại, 100 trang sách xong vèo trong nửa tiếng. Đại khái chính là người giỏi không phải người làm tất cả đấy. Nhưng mà quản lý mà không làm gì thì để mấy đứa trong team chửi lén sau lưng à? Cả một bầu trời nghệ thuật là đây. Các bạn team leader có thể tham khảo sơ qua quyển này. Bản thân mình thấy quyển này cơ bản hay, dành cho người mới bắt đầu, còn các bạn bè, anh chị quản lý gạo cội trong friendlist đã biết nhiều, xin bỏ qua cho. ♡


-GMT- 

Đọc sách Mật mã Văn Hóa

Mắm cá chốt, mắm cá sặc, mắm cá linh,...ướp thêm chút đường, bột ngọt cuộn ăn với cơm nóng...Chẹp chẹp...Mấy thứ đó ăn được, mà mắm nêm, mắm cái thì mình lại không chịu nổi mùi.

Bữa nghe bạn ở Lâm Đồng kể chuyện nó trộn bơ với cơm, thêm chút nước mắm là thành món ăn trên cả tuyệt vời. Mình chỉ tưởng tượng hình ảnh nó ngồi trộn bơ với cơm là mình đã có ý định từ bỏ luôn trái bơ dù nó là loại trái mình rất thích. Đến lượt mình kể chuyện hồi nhỏ ăn cơm với chuối chín, với xoài chín thì nó lại kêu trời, bảo rằng nghĩ sao mà ăn cơm được với những thứ ấy!

Những điều đơn giản từ thuở bé thơ trở thành một phần của con người trưởng thành. Những gì gần gũi hoặc là một phần trong kí ức thì được dễ dàng chấp nhận hơn.




Nestlé bán cà phê ở đất nước chỉ uống trà như thế nào?

Để bán cà phê ở Nhật Bản - Nơi văn hoá thuần trà đạo, Nestlé đã thực hiện một cuộc nghiên cứu: họ tập hợp một vài nhóm người và tìm hiểu về dấu ấn của họ đối với hương vị cà phê là như thế nào? (Dấu ấn là sự kết hợp giữa kinh nghiệm và những cảm xúc đi kèm trong quá khứ)
Nhóm nghiên cứu nhận ra rằng, người Nhật Bản khi đó không hề có ấn tượng về huơng vị cà phê dù là một chút. Người Nhật kết nối cảm xúc cực kỳ mạnh mẽ với trà và dấu ấn về cà phê thì vô cùng mờ nhạt. Đây chính là một thách thức nếu Nestlé muốn bán cà phê.

Nestlé đã đề ra một chiến lược. Thay vì bán cà phê hoà tan cho một đất nước ưa chuộng trà, họ đã tạo ra những món tráng miệng cho trẻ em có hương vị cà phê nhưng không chứa chất cafein. Thế hệ trẻ đã đón nhận món tráng miệng này. Dấu ấn đầu tiên của chúng về cà phê vô cùng tích cực. Và cứ như thế, thế hệ trẻ Nhật Bản dần thích nghi với huơng vị cà phê và co những cảm xúc tích cực với chúng. Bằng cách này, Nestlé đã có được một chỗ đứng quan trọng trong thị trường Nhật. Tuy không bao giờ thuyết phục được người Nhật bỏ trà nhưng hiện nay doanh số bán hàng cà phê - gần như bằng 0 vào năm 1970 - đã đạt mốc nửa tỷ Bảng mỗi năm tại Nhật.

Đọc thêm nhiều câu chuyện cách các công ty, tập đoàn lớn thâm nhập vào một vùng văn hóa mới trên cầu trong quyển mật mã văn hóa. 


-GMT-

Sự im lặng của bầy cừu - Thomas Harris

Nếu luôn có một việc thôi thúc bạn làm, nhưng tất cả những yếu tố khác lại níu kéo bạn lại. Bạn sẽ xử lý như thế nào? Từ bỏ hay tiếp tục tìm mọi cách để thực hiện? Cuộc sống đôi khi có những cua mạo hiểm và cuộc sống cũng mang đến cho người ta những tình huống buộc người ta phải đưa ra lựa chọn. Tôi đã nghĩ đến những ý nghĩ này khi đọc quyển Sự Im Lặng Của Bầy Cừu.



Đây là một quyển tiểu thuyết trinh thám, mà cầm lên đọc thì không nỡ dừng. Truyện kể về việc điều tra một tên tội phạm giết người hàng loạt. Các nạn nhân bị giết và lột da. Cô gái trẻ thực tập FBI phải liên lạc nói chuyện với giáo sư tâm lý Leter đang bị nhốt trong bệnh viện tâm thần. Bởi vì ông giáo sư này biết được một số thứ, và đưa ra một số gợi ý liên quan đến vụ việc. Lực lượng FBI buộc phải liên hệ ông để tìm lời gợi ý. Tuy nhiên, sự hợp tác của ông chỉ dành duy nhất cho cô gái trẻ thực tập…Câu chuyện cứ tiếp diễn.

Đọc một quyển sách, tôi nghĩ nhiều đến từng nhân vật. Mỗi nhân vật mang lại cho người đọc một cảm nhận, một bài học hay ho. Như ông giáo sư, người thông minh nhưng đầy tinh ranh. Có phải người thông minh luôn sợ sự nhàm chán không nhỉ? Thật ra thì con người thường sợ sự nhàm chán. Nhàm chán làm hao mòn tinh lực con người nhiều hơn cả sự bận rộn. Nó khiến nhiều người kiệt quệ tinh thần và từ đó, dẫn đến sự tệ hại thể xác. Vậy làm sao để không nhàm chán. Mỗi người có một câu trả lời riêng. Bởi vì định nghĩa sự nhàm chán của mọi người cũng sẽ ở các biểu hiện khác nhau. Có một điều hẳn là luôn đúng, nhưng không phải với bất cứ ai, đó là luôn thử cái mới, luôn tiến về phía trước.

Cô gái trẻ thực tập FBI, một người thật sự có năng lực. Điều đặc biệt hơn ở cô ấy chính là cái tính cương quyết không sợ sệt. Có những khi phải đánh đổi giữa việc tiếp tục việc đang làm và nguy cơ phải học lại, cô ấy cũng có thể đưa ra lựa chọn riêng mình.

Câu chuyện với bối cảnh rùng rợn. Tên giết người với những hành động biến thái khiến người chết không toàn thây. Vì muốn thực hiện ý muốn cá nhân, hắn không ngần ngại thử nghiệm, dùng tính mạng con người để thử nghiệm. Không khỏi khiến người khác phẫn nộ. Mà, khi người ta làm việc xấu, người ta đâu biết đó là việc xấu nhỉ?!!!

Quyển sách đáng đọc. Hơn nữa, còn được chuyển thể thành phim. Một ngày nào đó rảnh rỗi sẽ xem thử phim chuyển thể.

-GMT-