Sự im lặng của bầy cừu - Thomas Harris

Nếu luôn có một việc thôi thúc bạn làm, nhưng tất cả những yếu tố khác lại níu kéo bạn lại. Bạn sẽ xử lý như thế nào? Từ bỏ hay tiếp tục tìm mọi cách để thực hiện? Cuộc sống đôi khi có những cua mạo hiểm và cuộc sống cũng mang đến cho người ta những tình huống buộc người ta phải đưa ra lựa chọn. Tôi đã nghĩ đến những ý nghĩ này khi đọc quyển Sự Im Lặng Của Bầy Cừu.



Đây là một quyển tiểu thuyết trinh thám, mà cầm lên đọc thì không nỡ dừng. Truyện kể về việc điều tra một tên tội phạm giết người hàng loạt. Các nạn nhân bị giết và lột da. Cô gái trẻ thực tập FBI phải liên lạc nói chuyện với giáo sư tâm lý Leter đang bị nhốt trong bệnh viện tâm thần. Bởi vì ông giáo sư này biết được một số thứ, và đưa ra một số gợi ý liên quan đến vụ việc. Lực lượng FBI buộc phải liên hệ ông để tìm lời gợi ý. Tuy nhiên, sự hợp tác của ông chỉ dành duy nhất cho cô gái trẻ thực tập…Câu chuyện cứ tiếp diễn.

Đọc một quyển sách, tôi nghĩ nhiều đến từng nhân vật. Mỗi nhân vật mang lại cho người đọc một cảm nhận, một bài học hay ho. Như ông giáo sư, người thông minh nhưng đầy tinh ranh. Có phải người thông minh luôn sợ sự nhàm chán không nhỉ? Thật ra thì con người thường sợ sự nhàm chán. Nhàm chán làm hao mòn tinh lực con người nhiều hơn cả sự bận rộn. Nó khiến nhiều người kiệt quệ tinh thần và từ đó, dẫn đến sự tệ hại thể xác. Vậy làm sao để không nhàm chán. Mỗi người có một câu trả lời riêng. Bởi vì định nghĩa sự nhàm chán của mọi người cũng sẽ ở các biểu hiện khác nhau. Có một điều hẳn là luôn đúng, nhưng không phải với bất cứ ai, đó là luôn thử cái mới, luôn tiến về phía trước.

Cô gái trẻ thực tập FBI, một người thật sự có năng lực. Điều đặc biệt hơn ở cô ấy chính là cái tính cương quyết không sợ sệt. Có những khi phải đánh đổi giữa việc tiếp tục việc đang làm và nguy cơ phải học lại, cô ấy cũng có thể đưa ra lựa chọn riêng mình.

Câu chuyện với bối cảnh rùng rợn. Tên giết người với những hành động biến thái khiến người chết không toàn thây. Vì muốn thực hiện ý muốn cá nhân, hắn không ngần ngại thử nghiệm, dùng tính mạng con người để thử nghiệm. Không khỏi khiến người khác phẫn nộ. Mà, khi người ta làm việc xấu, người ta đâu biết đó là việc xấu nhỉ?!!!

Quyển sách đáng đọc. Hơn nữa, còn được chuyển thể thành phim. Một ngày nào đó rảnh rỗi sẽ xem thử phim chuyển thể.

-GMT-



Bay trên tổ chim cúc cu - Ken Kesey

Đọc sách, như sống thêm ở một hoàn cảnh khác vậy. Mỗi quyển sách là một trải nghiệm, một tình huống mà mình có thể rút ra được nhiều bài học khác nhau. Mỗi bài học đều quý giá. Đọc thêm một câu chuyện, biết thêm một cuộc đời, có thêm một người để học hỏi và ngưỡng mộ. Dù chỉ là nhân vật được dựng xây, nhưng ý chí, tình cảm và thái độ sống đều đáng học. Vậy thì sao phải ngại học hỏi!



Trong cuộc đợi, dù là ở nơi đâu cũng đều nên biết “sống” thật sự là gì?
Đối với bản thân tôi, sống thực sự là can đảm đối diện hiện tại, không trốn tránh bất cứ thứ gì, dù mình hiện đang bất cứ nơi đâu. Đọc quyển sách Bay Trên Tổ Chim Cú Cu càng cảm thấy cái năng lượng sự sống ở mọi nơi.

Nội dung sách này kể về bối cảnh trong một nhà thương điên, khi mà các bệnh nhân đều cúm rúm, co ro sợ sệt người quản lý. Mọi việc đều cứ theo trình tự lặp đi lặp lại mỗi ngày. Bệnh nhân vào đây vì nhiều hoàn cảnh, mỗi người mỗi biểu hiện nhưng có một điểm chung như là tồn tại vất vưởng, không một chút sinh khí. Cho đến một ngày, có thêm một người khác vào, người này tên là McMurrphy. Người này đã làm nhiều thứ khác nhau cố vực dậy cái bản thân của mỗi người nơi đây. Khi cuộc sống trong bệnh viện này có khởi sắc hơn một tí. Thế lực mỏng manh McMurrphy cuối cùng cũng không thoát khỏi cái chế độ cai quản.

Câu chuyện là một nguồn cảm hứng mới trong tôi. Con người suy cho cùng vẫn là phải sống cho thiệt tốt dù là ở bất kì nơi đâu. Khi chúng ta có monng ước, có nguyện vọng, có suy nghĩ, có tình cảm thì chúng ta mới giống con người chứ phải không?!

Luôn tự quan sát chính bản thân mình, liệu có đang sống không mục đích không? Đừng sống lành lặn mà như những tên bệnh nhân trong truyện này!

Bản thân mỗi người tự tạo động lực cho chính mình và là nguồn động lực cho mỗi người khác. 

-GMT-

Bản Năng – Mistuyo Kakuta

Rõ ràng là một vụ bắt cóc trẻ con nhưng càng đi sâu vào tình huống, càng khiến người ta thông cảm. Khi ấy, việc phán đoán đúng sai không còn đơn thuần nữa. Có phải ý nghĩa câu chuyện chính là điểm này? Mọi thứ khi xảy ra đều có lý do của nó?



Bản năng – Câu chuyện kể về một cô gái tên Kiwako, là nhân tình của một người. Khi cô có thai thì người đàn ông này đã buộc cô phải phá bỏ. Sau đó, chính Kiwako đã lẻn vào nhà bắt cóc chính con gái mới sinh của nhân tình. Liên tiếp sau đó là cuộc trốn chạy cùng đứa bé. Thời gian hai mẹ con sống bên nhau được gần 4 năm. Trong khoảng thời gian này, ta không thấy hình ảnh của một kẻ bắt cóc, mà chính là hình ảnh hạnh phúc của hai mẹ con. Phải chăng mọi phụ nữ đều có bản năng làm mẹ?

Kiwako, dù có tình cảm như thế nào với Kaoru – Cô con gái cô bắt cóc. Dù có dùng bao nhiêu lý do để cảm thông. Dù mọi người không thể trách được trước tình cảm dạt dào ấy. Nhưng sự thật, cô vẫn đã làm sai. Tám năm tù để đền những tội lỗi ban đầu. Vô tình chia rẻ tình cảm gia đình. Thì vẫn không tránh khỏi tội lỗi đã chia sẻ

Đau đớn thay, cô bé gái Kaoru bị bắt cóc này sau khi trưởng thành lại đi vào vết xe đỗ của Kiwako. Kaoru lại trở thành nhân tình của một người đàn ông đã có vợ khác. Và cô lại mang thai…Phải chăng đây là báo ứng theo luật nhân quả? Cha của cô có nhân tình bên ngoài, trở thành người vô trách nhiệm. Và giờ là lúc ông chồng phải chứng kiến mọi nỗi đau mình đã từng gây cho người khác đổ lên con gái mình? Nhưng như thế có thật quá bất công cho cô gái????

Liệu sẽ dùng lý lẽ gì để phân tích? Khi tình yêu lên tiếng, mọi người phụ nữ có lẽ đều ngốc nghếch như nhau. Nhưng sâu thẳm trong tim họ là lòng can đảm đối diện. Cuộc đời, dù bản thân dđang phải rơi vào tình huống cay nghiệt nào đi chăng nữa, thái độ chọn lựa cách ứng xử vẫn quan trọng nhất. Thái độ lựa chọn cách cư xử kéo theo kết quả sau cùng.

Đọc xong câu chuyện mới thấy được, có những việc làm sai đáng thông cảm, nhưng sai vẫn là sai, vẫn nên chịu tội. Trong tận sâu tâm hồn, tình yêu thường, bao bọc, nỗi khát khao sống bình yên luôn tôn thét gào.

Mọi việc đều có cách giải quyết, chỉ cần mình bình tâm!
-GMT-


Giết con chim nhại - Harper Lee

Cuốn tiểu thuyết kể về câu chuyện của hai đứa trẻ ở lứa tuổi mới lớn, Jean Louise "Scout" Finch và Jeremy Atticus "Jem" Finch, sinh trưởng ở thị trấn nhỏ Maycomb, Alabama, nằm sâu trong miền nam nước Mỹ trong thập niên 1930. Chuyện xảy ra trong vòng 3 năm, được kể lại bởi người em. Trong truyện, cha của hai đứa trẻ, luật sư Atticus Finch được chỉ định để bào chữa một người da đen tên là Tom Robinson, bị buộc tội cưỡng hiếp một cô gái da trắng tên là Mayella Ewell.


Chuyện khiến mình bất ngờ, cứ nghĩ với tựa để như thế thì hẳn sẽ liên quan nhiều đến chim chóc. Ấy thế mà không phải, đó chỉ là một thông điệp mà thôi! Giờ thì cũng hiểu luôn một điều, vẫn không nên nhìn mặt mà bắt hình vong, cũng như không nhìn tựa đề mà đoán bừa nội dung. Cái tên được giải thích trong tác phẩm. Sau khi tặng quà Giáng sinh cho hai anh em Jem và Scout là mấy khẩu súng hơi, ông Atticus dặn lũ trẻ là mặc dù chúng có thể "bắn bao nhiêu chim giẻ cùi xanh tùy thích", chúng phải nhớ "giết hại chim nhại là tội ác". Sau này cô Maudie Atkinson, hàng xóm của lũ trẻ, giải thích đó là vì chim nhại không bao giờ làm điều gì có hại, nó mang lại niềm vui bằng tiếng hót của chúng: "nó chẳng làm điều gì khác ngoài việc mang đến tiếng hót từ tận con tim cho chúng ta". Con chim nhại (mockingbird) được dùng lặp đi lặp lại như một hình tượng của nạn nhân và sự trong trắng trong suốt tác phẩm. Nó là biểu tượng của sự trong trắng và cái đẹp chống lại chủ nghĩa phân biệt chủng tộc và lòng hận thù.

Đâu đó đã từng xảy ra, sự bất bình đẳng về màu da. Hiện tại, người văn minh hiểu rằng vốn không có sự cao quý sẵn có trong con người. Không phải ai sinh ra da trắng thì là cao sang còn da đen là nô lệ hèn mọn. Tất cả cũng chỉnhờ có tri thức mà ra. Bất kể sinh ra trong hoàn cảnh nào, người có học, có hiểu biết thì đều đáng trọng như nhau. Không phải cứ người da trắng thì luôn đúng đắn, không phải cứ người da đen thì luôn sai trái. Có một điều thật tiếc trong câu chuyện xử Tom Robinson, người da đen bị vu oan. Cái chết của người này khiến mình thấy khá ray rứt. Bởi lẽ trong lòng luôn mong một happy ending, cho những con người, dù bất kể là ai. Khi phiên tòa lần một khép lại, mình đã mong cơ hội lần hai. Nhưng không, thực tế cuộc sống phũ phàng hơn nhiều. 

Bằng cách nào đó, người bố Atticus đã dạy dỗ nên hai đứa con tuyệt vời, dù chúng không có mẹ. Dù chúng là người da trắng, chúng thuộc dòng họ cao quý, nhưng chúng không hề biết những điều đó đáng tự hào. Chúng học, vui chơi quậy phá và phát biểu ý kiến một cách thẳng thắn. Rồi tình yêu thương tôn trọng dành cho bố Atticus nữa. Một người hành nghề luật sư. Luôn làm gương cho con, cương quyết mà cũng rất nhân từ. Tạo được niềm tin tuyệt đối của con cái. Không phải dễ dàng gì. Hẳn luôn đúng. Khi con cái hành xử và nói năng, người đầu tiên chúng nhìn vào chính là bố mẹ chúng. 

Kết thúc chuyện: Sau một cuộc vật lộn ngắn ngủi trong bóng tối, Jem bị gãy tay, Bob thì biến mất, còn Jem và Scout được một người không quen biết tìm thấy và đưa chúng về nhà. Khi đó chúng mới nhận ra người đó chính là Boo Radley. Viên cảnh sát trưởng cũng đến và cho biết Bob Ewell đã bị chết do bị dao đâm vào bụng. Ban đầu ông Atticus ngờ rằng chính Jem đã đâm chết Bob, nhưng ông cảnh sát trưởng thì nhất định cho là Bob bị vấp vào gốc cây và ngã vào con dao của chính hắn mà chết. Mọi người đều đoán là chính Boo đã can thiệp vào cuộc xô xát và giết Ewell để bảo vệ lũ trẻ. Khác với điều ông Atticus nghĩ, viên cảnh sát trưởng muốn bảo vệ Boo và không muốn dân chúng phá vỡ cuộc sống ẩn dật của anh. Khi ông Atticus hỏi Scout xem cô bé nghĩ thế nào về cách giải quyết vụ việc này, cô bé trả lời, nếu không làm như vậy thì chẳng khác gì "giết con chim nhại" (vì Boo chẳng làm hại gì lũ trẻ, mà chỉ bảo vệ chúng thôi).
- GMT-

Khi lỗi thuộc về những vì sao - John Green

 Trong những khi bị bệnh, nhất là bệnh liệt giường, người ta mới đủ thời gian ngẫm nghĩ và trân quý những phút giây mạnh khỏe của cuộc đời.
Đọc quyển Khi lỗi thuộc về những vì sao, mới thấy thấm thía rằng hạnh phúc chính là trân trọng những gì mình đang có: Sức khỏe, gia đình, trí tuệ, tình yêu….



Câu chuyện kể về cuộc tình lãng mạn của cô gái Hazel bị bệnh ung thư tuyến giáp gặp gỡ và yêu càng trai Augustus cũng bị bệnh ung thư. Tình yêu lãng mạn của họ kéo dài không được bao lâu thì chàng trai mất. Một cái kết khá thực tế. Nhưng toàn câu chuyện đủ sức lay động con người. Nhất là bản thân tôi. Phải suy ngẫm về cách sống của mình ở hiện tại đủ tốt chưa. Khi trời ban cho đầy đủ mọi thứ nhưng tôi đã đủ trân trọng chưa nhỉ.

Người ta luôn muốn yêu thương và được yêu thương dù trong hoàn cảnh nào. Tình yêu là phương thuốc diệu kì. Càng có nhiều tình yêu cuộc sống càng trở nên ý nghĩa. Có ai đó đang sống như cái xác không hồn, vô cảm không?

Ước mơ cũng vậy. Nó giống kim chỉ nam, dẫn lối những lúc đi lạc. À, ta đang có một mong muốn, một khát khao. Ta phải làm nó. Con người có lao động sẽ hạnh phúc hơn. Con người có ước mơ sẽ hạnh phúc hơn.

Cuộc sống có ý nghĩa vốn không phải ta có những gì mà chính là ta có nhận biết được mình đang sống và sống cho những gì không. Ai rồi cũng sẽ chết. Không phải chờ!

Những khi bạn bị down mood, bạn đọc những quyển sách như thế này sẽ thấy hoặc là down hết mức hoặc là chút an ủi cho những gì mình đang có.

-GMT-


Cách bạn tiếp nhận thông tin là như thế nào?

Đối với tri thức nhân loại, những điều mới mẻ lần đầu tiên nghe thấy, bạn sẽ làm gì? Tin tưởng ngay, nghi ngờ liệu chúng có đúng không, có thật không, đặt ra thêm một số câu hỏi khác liên quan để khai thác hoặc là âm thầm ghi nhận về nhà tra cứu lại, tất nhiên cũng có cả những phản ứng khác chưa được liệt kê.


Các phản ứng là một lựa chọn quyết định quan trọng. Lựa chọn này dựa theo những kiến thức và trải nghiệm cá nhân. Người có càng nhiều hiểu biết kết hợp với sự khôn ngoan qua các trải nghiệm, sẽ có những phản ứng ít sai sót hơn trước những điều mới. 

Có nhiều người khôn ngoan khi họ biết tiếp nhận, nghi ngờ, kiểm định thông tin trước khi lưu nó vào bộ não. Dạng này thường từng trải, biết tiến biết lùi đúng cách. Nhưng nếu mọi thông tin tiếp nhận đều phải qua các quy trình đó thì rất tốn sức. Những trải nghiệm sẽ giúp họ phân biệt được mức độ hệ lụy khi không được kiểm chứng. Họ sẽ có thể tự phân rạch nguồn thông tin họ tiếp nhận. Có những cái sẽ hoàn toàn tự nhiên, những cái sẽ cần kiểm định. 

Cũng có những người cả tin luôn tin ngay những điều mới. Dạng này hoặc là quá ngờ nghệch, dễ dãi hoặc là quá ham kiến thức. Thông thường, ngoại trừ những căn bệnh thần kinh, dạng ngờ nghệch sẽ ít hơn. Vốn dĩ con người sau một vài lần cả tin họ sẽ biết cách nghi ngờ hơn, biết cách để ít tổn thương hơn. Những lần cả tin ngờ nghệch trở thành những trải nghiệm, đau thương luôn có thể biến thành sức mạnh. Sau cùng, những người như này cũng sẽ biết cách kiểm định thông tin cần thiết. 

Có một cơ số người chết không phải do thiếu hiểu biết mà là chết do sự cố chấp cá nhân. Bạn sẽ nhận ngay ra họ khi quan sát cách họ xử lý một thông tin hoàn toàn mới, hoặc trái ngược một phần, hoặc trái người toàn bộ với hiểu biết hiện tại của họ. Đó là cơ số những người không biết cầu thị, không tiến bộ khi họ luôn cho rằng mình đã quá nhiều hiểu biết. Dạng này thì chỉ có thể tự họ ngộ ra thôi chứ chả ai buồn tác động đến đâu!

Cuộc sống có sức mạnh riêng của nó. Mỗi người có một giáo trình sống riêng cần trải qua. Tất cả đều sẽ được đem về điểm cân bằng vốn có. Thế mới nói, trải nghiệm người ta không thể nào giống hệt nhau. 

Thế giới đa dạng là vậy, con người ta đủ các dạng tính cách. Gom chung vào để nói thì luôn không chính xác. Mọi thứ đều sẽ có ngoại lệ riêng của nó. Quan trọng là sự tự quan sát, ghi nhận và chỉnh sửa của mỗi cá nhân. Tôi hôm nay đã tốt hơn hôm qua chút nào không? Tôi hôm nay có hiểu tôi hơn một chút nào không? Mọi lẽ đều cần thiết hiểu rõ chính bản thân.

-GMT-