Gió - Mơ ước tuổi thần tiên

Trẻ thơ, ai ai cũng có một mơ ước mà chúng chỉ mãi mãi là ước mơ. Hạnh phúc thay cho những trẻ nhỏ có suy nghĩ không tưởng mà khi lớn lên, bản thân nó chợt nhận ra, ước mơ vừa đủ vĩ đại để dựng xây con người nó. 

Tôi đã từng có một ước mơ không tưởng, và đến lúc này, lại thỉnh thoảng mỉm cười với mơ ước của chính mình...
Ngày nhỏ,
Dõi tầm mắt theo những cánh cò trắng muốt từng đàn, từng đàn sải cánh trên cánh đồng đầy rơm rạ, ta ƯỚC mình là cơn gió…
Ngước nhìn những cánh diều đủ màu sắc bay liệng trên bầu trời, ta THÈM làm một cơn gió…
 Vẽ đủ thứ con vật từ mây trắng trên nền trời xanh, ta MONG sao mình là gió…
 Đong đưa chiếc võng trong vườn cây, tiếng chim ríu rít, tiếng lá xào xạc, ta MƠ mình là một cơn gió
Rong ruổi khắp nơi vào những ngày hè oi ả, mê chơi lắm mà cứ bị ba mẹ nghiêm cấm hoài, và ta đã HY VỌNG mình được là cơn gió…
Gió,
Có thể mạnh mẽ vút lên đến tận mây trời kia…
Đôi lúc dịu dàng bên những giấc mơ…
Nồng nàn ôm lấy tất cả mọi vật…
 Vẫn bền bỉ vời thời gian…
 Luôn tự do chu du khắp chốn…
Và gió, tưởng tồn tại mà lại hóa không, nghĩ rằng không tồn tại nhưng vẫn luôn nhận thấy!
Bây giờ, lại mơ về giấc mơ của ngày nào, mong được là một cơn gió…
GMT - 
Bài trước
Bài tiếp theo »
1 Bình luận