Đôi dép lào

Bên nhau sánh bước đến cùng trời cuối đất. Thiếu mất một trong hai, một nửa còn lại trở thành vô nghĩa. Đôi dép...



Sở thích của tôi là mang dép lào. Đi học cũng dép lào, đi chơi cũng dép lào và hẹn hò cũng dép lào. Cũng bởi vì đôi dép lào mà bị người yêu bỏ...

Nhỏ lật đật bước vội vào lớp sau tiếng trống. Va ngay phải thằng lớp trưởng mất dịch, nhỏ nhăn mặt vì đụng phải chân bàn, toác miếng da và hỏng mất chiếc dép.
Cuối giờ ngồi lì trong lớp không thèm về.
Lớp trưởng biết lỗi, lúi húi cạnh bên, lục đục gì đó:
- Lớn rồi còn mang dép lào. Con gái con đứa gì mà không dịu dàng nết na.
Nó trợn trừng hai mắt:
- Kệ tui!
Lớp trưởng dịu giọng:
- Biết tại sao tớ trêu cậu là chiếc dép lào không?
- Vì cậu chảnh, cậu mang giày còn tớ mang dép.
- Vì cậu gọi tớ là chiếc dép lào còn lại. Lớp trưởng mỉm cười ửng mặt.
Nhỏ nhăn nhó chẳng hiểu và quát:
- Cậu bị hâm à, như vậy có gì vui?
- Vì đôi dép chỉ có ý nghĩa khi nó đi cùng nhau. Cậu là "Chiếc dép lào" và tớ là "chiếc dép lào còn lại". Lớp trưởng tiếp tục mỉm cười. Đôi mắt long lanh.
Nhỏ im lặng.
- Để tớ chính thức là chiếc lép dào còn lại để đi bên cạnh cậu suốt cuộc đời này nhé? Tim lớp trưởng đập nhanh hơn bao giờ hết.
Nhỏ từ nãy giờ giả ngây ngô đến lúc này chỉ có thể ngượng ngịu, mặt đỏ, cuối đầu.
- Ukm, vì thế nên tớ mới gọi cậu là chiếc dép lào còn lại! Nhỏ thú nhận...

- GMT-
Bài trước
Bài tiếp theo »
0 Bình luận