Sự im lặng khiến ta mãi lạc nhau

Rộng lớn muôn trùng của non nước này, những người gặp gỡ, trong phút chốc mà ngỡ như quen biết nghìn vạn năm, và rồi từ thân quen ngàn vạn năm lại hững hờ vô tình trở nên lạ nên xa trong phút chốc.

Bởi thế mới nói trong cuộc đời, có mấy khi được duyên tao ngộ. Có duyên rồi thì được mấy người trân trọng giữ gìn. Có giữ gìn rồi thì được mấy người mãi mãi trường tồn không đổi?
Sự trân trọng thân sơ buổi ban đầu thôi thúc ta tiếp tục tiến sâu và tâm khảm để nhìn rõ và chuyển trao tâm hồn.

Hiểu mến rồi lại hiểu lầm tiếp tục thông hiểu và rồi lại hiểu lầm, tiếp tục cảm hiểu rõ ràng lành mạch hơn. Bỗng chợt nhận ra bản thân ta hòa quyện vào, linh hồn ta quấn chặt lấy và tâm cảm ta mở rộng, thoáng đạt. Cảm thấy sự quan trọng lẫn nhau. Bức tường của vùng an toàn sụp đổ.

Một ánh mắt quan tâm, một câu hỏi vu vơ cùng một chút lắng lo xót lòng cũng làm ta xao xuyến. Rồi tự bao giờ, trao cho ta cái quyền được hơn người, cái quyền đúng trong mọi tình huống, cái quyền được giận dỗi, cái quyền không cần phải khoan dung độ lượng, cái quyền đạp lên trên mọi cái quyền khác. Cái quyền được xem là tất cả trong thế giới này.

Và rồi ta mệt mỏi. Cái bản ngã, cái tôi cả ta, cái lòng tự cao tự đại của con người vùng vẫy.
Từ việc lo lắng ta không cần phải lo lắng nữa, thay vào đó, ta bỏ mặc thế sự;
Từ việc ta quan tâm nay ta không cần quan tâm nữa, thay vào đó, đó để bơ vơ mọi thứ;
Từ việc trân trọng nay ta không cần trân trọng nữa, thay vào đó, ta coi thường tất cả;
Từ việc giữ gìn nay ta không cần gìn giữ nữa, thay vào đó, ta vứt bỏ vạn điều...
Im lặng thay cho tất cả.!.

Một chút kiêu căng không kiềm nỗi, một chút giận dữ không kiểm được, một chút đau lòng không buông bỏ..
Lại non nước muôn trùng rộng lớn, duyên hạnh ngộ, ta rồi sẽ trân trọng không????

-GMT-
Bài trước
Bài tiếp theo »
0 Bình luận