Sáng trời mưa, mình đi làm bằng xe buýt

Nắng mưa là chuyện của trời, buồn vui là chuyện của người hiểu không. Ừ thì có hiểu không những hoàn cảnh trong cuộc đời mới quản lý cảm xúc của chính mình.



Tiếng lắc rắc bên ngoài khi trời hửng sáng làm cái khí lạnh mùa đông thêm tăng. Người chẳng muốn rời khỏi các bé cưng thân yêu. Cô heo đỡ đầu thì ủn ỉn bảo mình ơi nằm thêm xí, 5 phút nữa thôi. Chú ếch ộp ộp muốn mình ủ ấm thêm xí nữa. Bé rùa chui rút vào lòng làm nũng. Rồi em mèo cũng chẳng kém cạnh cứ co ro phí sau lưng. Toàn bộ nằm co vào nhau. Lười biếng.

Vừa mở cửa nhà đã đạp ngay vũng nước đọng phía trước. Đôi giày cao gót màu trắng tinh khôi nhanh chóng chếnh chóang nước bùn đen. Nếu là ngày trước mình sẽ nhăn mặt hét vô vũng nước chửi nó là đồ mất dịch. ừa thì nó là cảm xúc của thời nông nỗi chưa hiểu hết 2 chữ vô thường của cuộc đời mà. Trẻ tuổi ai mà không từng sai, không từng ngông. Đã qua rồi thì tha thứ cho nhau. Tha thứ cho chính mình của quá khứ để tiếp bước cho những tháng ngày sau này. Mình hất nhẹ nước bám giày đến ráo và bắt đầu bước sang đường.

Có lúc chỉ là những khoảng trống lưa thưa vài chiếc xe thì qua đường rất dễ. Cũng có những lúc xe đông nghịt không lối chen chân, cũng rất dễ để qua đường. Hành động là vậy đấy, chỉ chăm chú vào mục đích là mình muốn qua đường, không thì trễ xe buýt. Thế là dù xe đông hay ít mình vẫn le te điệu nghệ qua bên kia an toàn và không bị ai phàn nàn.

Đoạn đường đầu ra trạm xe búyt trời ngưng mưa hẳn. Phía dưới hẻm còn đọng nhiều vũng. Bàn chân nhỏ bé thoăn thoắt lạng tránh chỗ nước này, né chỗ nước kia. Cũng có những lúc bước trực tiếp vào. Cuộc sống con người cũng thế thôi. Có những lúc không còn cách nào khác ngoài trực tiếp dấn thân vào đối diện. Lợi hại lúc mình chủ động vẫn hơn rất nhiều so với việc bị đẩy vào đường.

Hôm nay do mưa sớm hay do mình siêng đi sớm mà gặp ngay chuyến xe vắng khách. Xe chạy được một đoạn thì trời bắt đầu mưa. Bên ngoài người người chen nhau mặc áo mưa. Toàn màu xanh đỏ, tím trắng tạo nên sắc màu thật tuyệt vời. Đi xe buýt cũng hay. Có người bận rộn lái xe trong khi mình chăm chỉ đọc sách. Thỉnh thoảng ngóc cổ lên xem mọi thứ xung quanh và suy ngẫm. Đời, đôi lúc cần dừng bon chen.

Hòa mình vào hơi thở của tự nhiên, cảm nhận từng nhịp đập của cuố sống. Ở một góc nào đó, Sài Gòn vẫn nồng nàn ấm áp chứ không quá hối hả bận rộn. Khiến cho người đang ở đây nghiện không muốn rời. Người đã rời đi thì lại nhớ tiếc một Sài Gòn nhiều kỉ niệm cho nhau.


-GMT-
Bài trước
Bài tiếp theo »
0 Bình luận