Mơ hồ dẫn ta đến mơ hồ

Trong phút chốc có thể diễn ra hàng loạt cảnh đặc biệt khác nhau. Trong phút chốc, ta chính là ta mà lại chẳng phải là ta. Trong phút chốc ấy, ta đã hiểu được mình?


Khi cơn mưa trút xuống ào ào, giông gió bão bùng kéo đến. Mọi người đã kịp tránh vào trong một tòa nhà lớn, chỉ còn mỗi tôi lạc lõng. Bị gió hất tung lên, tôi cố bám vào gốc một cây cổ thụ để cố định. Gió ngừng chốc lát, tôi cố chạy vào tòa nhà. Ai đó mở cửa cho tôi. Tôi toàn thân ướt sũng đứng chen chúc giữa dòng người khô ráo.

Một giấc mơ.

Tôi thấy vài ba người đang nhìn tôi, tâm trí vẫn chưa kịp nhớ họ là ai. Theo phản xạ vẫn cứ gật đầu mỉm cười. Rồi một cái vẫy tay kéo tôi lại bên họ. Bỗng chốc mặt đất rung lên bần bật, mọi thứ xung quanh biến mất không dấu vết, chỉ còn mỗi chỗ chúng tôi. Đang lúc hoảng hốt, tôi không xác định được khoảng cách nơi chúng tôi đang đứng so với mặt đất. Xung quanh tôi là một khoảng không mênh mông chạy mãi tới chân trời, không có một chướng ngại. Bỗng dưng tôi thấy mình bé nhỏ trở lại. Và những người khi nãy đã không còn bên cạnh mình nữa.

Nơi này rất quen.

Gió thổi ào qua, hất tung mái tóc. Dưới ánh nắng chói chang, màu lúa vàng càng ánh lên rực rỡ. Nào bướm nào chim cứ bay xung quanh là sà. Không gian bốn bề tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng của thiên nhiên. Bước một chân xuống dòng nước, cái mát lạnh đến gai người.

Hẳn nơi đó là thiên đường.
Bão giông cuộc đời chỉ kéo đến trong phút chốc. 

---
Có những điều chưa thể giải thích được vì sao.
Dẫu luôn biết thời gian chẳng mấy khi đợi người
Một mai này kí ức vào quên lãng
Có hay chăng tiếng gọi kêu réo về?

-GMT-
Bài trước
Bài tiếp theo »
0 Bình luận