Tôi đọc Quảy Gánh Băng Đồng Qua Thế Giới

Qua 20 chương sách, trọn vẹn 240 trang viết về các quốc gia với những thành tích hiện tại khiến tôi phải trầm trồ kinh ngạc. Dẫu biết rằng Việt Nam là quốc gia đang phát triển, từ đang, có ý là vẫn còn nghèo. Nhưng đến hiện giờ mới thấy rõ sự hoành tráng đáng kinh ngạc của các nước đã phát triển. Bởi cuộc sống hơn 20 năm qua chỉ quẩn quanh mái nhà nơi lũy tre làng, dòng sông quê nên nào có biết được sự đồ sộ, nguy nga của thế giới ngoài kia.



Mỗi quốc gia mỗi thành tích và một định vị. Thời gian 20 năm, 30 năm trôi qua và những đổi thay diệu kì. Thế mới thấy được sức mạnh của thời gian. Không chỉ có thể làm thay đổi một con người mà có thể làm thay đổi cả một đất nước.

Nói đến tầm nhìn thì nhắc ngay đến các tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất. Năm 1990, nơi này còn là một sa mạc mênh mông, 30 năm sau khiến ta choáng váng với những cái “nhất của thế giới”…
Hay đọc đến chương sách nuôi dưỡng đam mê của nước Ý. Một cái nôi của nền nghệ thuật. Nơi này không chứa thành kiến, không có giới hạn. Mặc sức sáng tạo.

Từ trầm trồ thán phục những quốc gia phát triển nhanh chóng, theo đúng định hướng. Cũng không tránh khỏi những giây phút phải ngẫm nghĩ tiếc nuối. Chẳng hạn, khi đọc đến Ai Câp, một quốc gia 5000 năm trước đã xây dựng được Kim Tự Tháp. Nhưng có lẽ nào, vì xây được kim tự tháp nên vẫn còn đang mắc kẹt trong hào quang vinh quang ấy. Và mãi vẫn đang loay hoay chưa thoát khỏi ánh sáng vinh quang của mấy ngàn năm về trước mà cất bước tiến lên.

Thêm nhiều chương sách khác nói đến sự dễ dàng thuận tiện, đất nước phát triển phồn vinh của Úc. Hay HongKong nơi được cho là thành phố toàn câu, mang trong mình sự tự do mà đầy cá tính, sẵn lòng đón nhận khách bốn phương. Hơn thế, một đất nước biết phát huy ưu điểm của chính mình, biết lấy văn hóa làm công cụ hòa nhập vào thế giới rồi từ đó dẫn dắt, tác động qua quyền lực mềm ấy như Hàn Quốc…..

Hai mươi chương sách, những câu chuyện của những quốc gia phát triển, với những quá trình và thành tích tráng lệ. Không có gì là tự có sẵn cả. Xuất phát điểm quốc gia, lợi thế so sánh mỗi nơi mỗi khác nhưng với tầm nhìn, định vị và chiến lược thực hiện đúng đắn thì cái đích đến chẳng bao xa.

Đoạn thư cuối tác giá nhắc gửi đến cho các bạn đọc mà vẫn còn vang mãi trong đầu tôi: “Tôi và bạn, chúng ta quen nhau qua những câu chuyện kể, chúng ta đã nói với nhau về bước chân thế giới của Việt Nam. Trước khi bạn sắp xếp hành lý để lên đường, xin nghe một câu tâm sự cuối của tôi về điểm đến. Chưa đi nhưng biết đã đến, đó là điều bạn cần làm trước lúc ra đi. Tim có đủ lớn không để ôm trọn thế giới vào lòng? Tâm có đủ tĩnh không để luôn hiện diện cho những người mình gặp trong hiện tại? Đừng vội vàng và lướt đi bạn nhé. Thế giới này chẳng có ý nghĩa gì nếu mình đi như một kẻ mộng du. Hãy nhắm mắt lại đi và tưởng tượng điểm đến của tâm hồn trước giờ xuất phát.”

Đọc xong quyển sách bất giác nghĩ về chính bản thân mình, về về những người bên cạnh và nghĩ về Việt Nam. Liệu bản thân có đóng góp được gì không còn chưa biết nhưng vẫn có niềm tin, vẫn có hy vọng. Thế giới ngoài kia đã đổi thay quá đỗi, thế giới của chính mình đang vận động ra sao????

Cùng tác giá, cùng viết về sự phát triển của các quốc gia, quyển Quảy gáng băng đồng ra thế giới vẫn chưa khiến mình xuýt xoa bằng quyển “Cung Đường Hồi giáo”. Cảm thấy kinh ngạc vô cùng với chi tiết hơn về các nước Ả Rập.
-GMT-


Bài trước
Bài tiếp theo »
0 Bình luận