Giết con chim nhại - Harper Lee

Cuốn tiểu thuyết kể về câu chuyện của hai đứa trẻ ở lứa tuổi mới lớn, Jean Louise "Scout" Finch và Jeremy Atticus "Jem" Finch, sinh trưởng ở thị trấn nhỏ Maycomb, Alabama, nằm sâu trong miền nam nước Mỹ trong thập niên 1930. Chuyện xảy ra trong vòng 3 năm, được kể lại bởi người em. Trong truyện, cha của hai đứa trẻ, luật sư Atticus Finch được chỉ định để bào chữa một người da đen tên là Tom Robinson, bị buộc tội cưỡng hiếp một cô gái da trắng tên là Mayella Ewell.


Chuyện khiến mình bất ngờ, cứ nghĩ với tựa để như thế thì hẳn sẽ liên quan nhiều đến chim chóc. Ấy thế mà không phải, đó chỉ là một thông điệp mà thôi! Giờ thì cũng hiểu luôn một điều, vẫn không nên nhìn mặt mà bắt hình vong, cũng như không nhìn tựa đề mà đoán bừa nội dung. Cái tên được giải thích trong tác phẩm. Sau khi tặng quà Giáng sinh cho hai anh em Jem và Scout là mấy khẩu súng hơi, ông Atticus dặn lũ trẻ là mặc dù chúng có thể "bắn bao nhiêu chim giẻ cùi xanh tùy thích", chúng phải nhớ "giết hại chim nhại là tội ác". Sau này cô Maudie Atkinson, hàng xóm của lũ trẻ, giải thích đó là vì chim nhại không bao giờ làm điều gì có hại, nó mang lại niềm vui bằng tiếng hót của chúng: "nó chẳng làm điều gì khác ngoài việc mang đến tiếng hót từ tận con tim cho chúng ta". Con chim nhại (mockingbird) được dùng lặp đi lặp lại như một hình tượng của nạn nhân và sự trong trắng trong suốt tác phẩm. Nó là biểu tượng của sự trong trắng và cái đẹp chống lại chủ nghĩa phân biệt chủng tộc và lòng hận thù.

Đâu đó đã từng xảy ra, sự bất bình đẳng về màu da. Hiện tại, người văn minh hiểu rằng vốn không có sự cao quý sẵn có trong con người. Không phải ai sinh ra da trắng thì là cao sang còn da đen là nô lệ hèn mọn. Tất cả cũng chỉnhờ có tri thức mà ra. Bất kể sinh ra trong hoàn cảnh nào, người có học, có hiểu biết thì đều đáng trọng như nhau. Không phải cứ người da trắng thì luôn đúng đắn, không phải cứ người da đen thì luôn sai trái. Có một điều thật tiếc trong câu chuyện xử Tom Robinson, người da đen bị vu oan. Cái chết của người này khiến mình thấy khá ray rứt. Bởi lẽ trong lòng luôn mong một happy ending, cho những con người, dù bất kể là ai. Khi phiên tòa lần một khép lại, mình đã mong cơ hội lần hai. Nhưng không, thực tế cuộc sống phũ phàng hơn nhiều. 

Bằng cách nào đó, người bố Atticus đã dạy dỗ nên hai đứa con tuyệt vời, dù chúng không có mẹ. Dù chúng là người da trắng, chúng thuộc dòng họ cao quý, nhưng chúng không hề biết những điều đó đáng tự hào. Chúng học, vui chơi quậy phá và phát biểu ý kiến một cách thẳng thắn. Rồi tình yêu thương tôn trọng dành cho bố Atticus nữa. Một người hành nghề luật sư. Luôn làm gương cho con, cương quyết mà cũng rất nhân từ. Tạo được niềm tin tuyệt đối của con cái. Không phải dễ dàng gì. Hẳn luôn đúng. Khi con cái hành xử và nói năng, người đầu tiên chúng nhìn vào chính là bố mẹ chúng. 

Kết thúc chuyện: Sau một cuộc vật lộn ngắn ngủi trong bóng tối, Jem bị gãy tay, Bob thì biến mất, còn Jem và Scout được một người không quen biết tìm thấy và đưa chúng về nhà. Khi đó chúng mới nhận ra người đó chính là Boo Radley. Viên cảnh sát trưởng cũng đến và cho biết Bob Ewell đã bị chết do bị dao đâm vào bụng. Ban đầu ông Atticus ngờ rằng chính Jem đã đâm chết Bob, nhưng ông cảnh sát trưởng thì nhất định cho là Bob bị vấp vào gốc cây và ngã vào con dao của chính hắn mà chết. Mọi người đều đoán là chính Boo đã can thiệp vào cuộc xô xát và giết Ewell để bảo vệ lũ trẻ. Khác với điều ông Atticus nghĩ, viên cảnh sát trưởng muốn bảo vệ Boo và không muốn dân chúng phá vỡ cuộc sống ẩn dật của anh. Khi ông Atticus hỏi Scout xem cô bé nghĩ thế nào về cách giải quyết vụ việc này, cô bé trả lời, nếu không làm như vậy thì chẳng khác gì "giết con chim nhại" (vì Boo chẳng làm hại gì lũ trẻ, mà chỉ bảo vệ chúng thôi).
- GMT-
Bài trước
Bài tiếp theo »
0 Bình luận