Chuyến Xe Buýt Định Mệnh - Khẽ Chạm

Vẫn như mọi bữa, Thanh chọn một ghế trống phía sau xe và đặt mình lọt thỏm xuống.
Nhìn sang cô gái bên cạnh đang chăm chú quyển sách trên tay.
Một quyển sách của tác giả Marc Levy, Thanh hít một hơi thật sâu để lấy can đảm bắt chuyện cùng.
Hơi thở sâu được nè nén thành thinh lặng một lần nữa.
Anh chỉ dám thỉnh thoảng ngó sang và nín thở lắng nghe nhịp tim mình.




Hôm nay lần thứ 3 liên tiếp em thấy anh đi cùng tuyến xe, duyên phận, lẽ nào có thật?
Anh ngồi ngay ghế bên cạnh khiến trái tim này ngưng một nhịp.
Cố kiềm đôi tay run rẩy mở quyển sách Ngày Đầu Tiên của Marc Levy để giấu sự tập trung vào đấy.
Từng con chữ trước mắt nhảy múa tưng bừng. Khuôn mặt bừng sáng và ánh mắt nghiêm nghị của ai đó hiện ra.
Em đã cố tập trung vào từng chữ một, đánh vần từng cái để tránh sự xao nhãng, vẫn thất bại. Trái tim này muốn ngay lặp tức khép quyển sách lại để mà mỉm cười hỏi tên anh, trò chuyện cùng anh. Hai mươi lăm năm tuổi trẻ, không già nhưng cũng không còn trẻ để hời hợt với những thứ đâu đâu. Vậy là thôi, em và anh như bèo với nước, chiếc xe buýt chở tạm ta ngay hôm nay,
và như những người khác trên cùng chuyến, sẽ phớt qua đời nhau như chưa từng chạm mặt trên đời. Vậy sao ta phải rước vào mình những phiền toái ưu tư. Em sẽ giữ cho riêng mình những khoảnh khắc tưng bừng của trái tim,
giữ cho riêng những khoảnh khắc tuổi trẻ hiếm thấy này. Nếu thật là duyên, nếu thật có duyên, đời sẽ kéo ta đến bên nhau mà chẳng mấy nhọc nhằn. Nếu đủ bảy lần như nguyên tắc của em, em sẽ cho anh biết tên mình.
Xuân

Xuân là cô gái cá tính nhưng có nhiều suy nghĩ sâu sắc. Dẫu có để ý người khác, dẫu trong lòng mong muốn gặp nhau nhiều hết thảy nhưng cô sẽ để người ta chủ động. Cô sẽ gợi mở và để sự chủ động cho đối phương.
Cô thích những người quyết đoán, định đoạt được cuộc đời của chính mình.

Là em thật sự đang tập trung hay đang giả vờ? Chỉ một câu nói thôi sao người nỡ kiệm lời? Anh là ai? Một đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, chưa chuyện gì mà không dám xông pha. Nay lại ngập ngừng trước một cô gái chưa được biết tên. Hỡi ơi, sao lại có mẫu thuẫn này?! Ngày mai, nếu ngày mai, anh vẫn gặp em....
Thanh.

Chuyến xe buýt hôm nay cũng không đông lắm, người ta có thể tự do chọn cho mình một chỗ. Vậy là Thanh cố tình chọn gần chỗ ngồi của Xuân. Cuộc sống là những chọn lựa, và ngay khi có thể, anh muốn chọn những điều mang đến nhiều cơ hội nhất cho bản thân. Ngồi gần nhau nhưng khoảng cách vô hình lại như kéo nhau ra xa đến vô vàn. Mỗi người đều không can đảm phá vỡ cái bức tường tưởng mỏng nhưng vô cùng kiên cố đó, để rồi, để lại mỗi người lại chìm đắm trong thế giới của riêng mình.

Thanh tiu nghỉu còn Xuân vẫn cố nhìn đánh vần từng dòng để có thể lật sang trang sách khác.

Xe buýt dừng tại trạm trường Bách Khoa, Xuân đi xuống. Một lực kéo vô tình nào đó rất lớn nhắc bổng cái mông của Thanh ra khỏi ghế, hai chân líu ríu bước xuống theo. Vì vội vội vàng vàng, chiếc cặp đeo chéo của anh quẹt ngang người của Xuân. Anh luống cuống xin lỗi, cô chỉ khẽ mỉm cười gật đầu và thẳng bước. Xe buýt chưa tới công ty nhưng anh đã vội xuống trạm. Giờ lại đứng tại trạm đợi chuyến xe tiếp theo. Hôm nay chắc là sẽ đi làm trễ mất rồi.

-Gió-
"Hối tiếc chính là những lần gặp gỡ ta chỉ lặng yên chẳng thể mở lời chào, không dám cất tiếng hỏi thăm."

Bài trước
Bài tiếp theo »
0 Bình luận